Ba câu thần chú trong tình yêu

Thực ra, nội dung mình sắp viết ra đây không mới vì mình đã từng nói đến khá nhiều trong các content của mình. Tuy nhiên, mình vẫn muốn nhắc lại bởi vì những điều này chưa bao giờ là thừa, và cũng chưa bao giờ hết kì diệu.

Vốn dĩ, mình rất ít khi kể về cuộc sống riêng của mình, lâu lâu cần thiết thì lấy một tí làm ví dụ thôi. Nhưng hôm nay mình quyết định cởi mở một phen, bởi vì mình nghĩ ngoài những chia sẻ khách quan thì kinh nghiệm cá nhân có thể vẫn có ích ở một khía cạnh nào đó.

Vợ chồng mình yêu rồi cưới nhau đến giờ đã được gần một thập kỉ. Thực ra, mình chẳng có bí quyết gì để duy trì cuộc sống đôi lứa cả. Nhiều người chắc nghĩ mình viết sách, rồi tư vấn tình cảm cho mọi người, rồi làm Vlog về tình yêu-cuộc sống thì chắc phải là một phụ nữ giỏi vun vén gia đình lắm. Các bạn biết câu “bụt chùa nhà không thiêng” không? Mình chính là như vậy đấy.

Mình có thể giỏi trong vấn đề của người khác nhưng đôi khi, vấn đề của mình thì mình làm dở tệ. Thú thực, mình là một đứa cũng hơi bốc đồng, khá trẻ con. Tất nhiên, mình vẫn luôn cố giữ được chừng mực tối thiểu, chứ không đến mức là tức lên thì tung hê hết. Cuộc sống vợ chồng mình cũng như các bạn, cũng có những lúc giận hờn, cãi vã.

Lâu lâu, lên cơn dỗi sâu cũng vác gối sang phòng khác ngủ, cũng khóc bù lu bù loa, cũng bày trò dỗi không thèm ăn này kia. Nói chung, mình cũng là con người mà, lại còn là con gái nữa, mình không hề hoàn hảo trong việc ứng xử đâu. Tuy nhiên, mình có 3 câu thần chú, nó kì diệu đến mức mình cảm thấy, nó có thể hoá giải mọi lần mâu thuẫn, cãi nhau. 3 câu thần chú ấy đơn giản đến mức ai cũng có thể nói được, không cần ghi nhớ, chẳng cần luyện tập, 3 câu đó chính là:

  • Cảm Ơn!

  • Xin Lỗi!

  • Em Yêu Anh

  1. CẢM ƠN

Có nhiều bạn hỏi rằng “làm thế nào để công nhận người kia?”, “làm thế nào để cho người kia biết là mình cảm kích và trân trọng họ?”, “làm thế nào để khen ngợi đàn ông?”, thì câu trả lời dễ nhất, ngắn gọn nhất, đó là ĐỪNG BAO GIỜ QUÊN CẢM ƠN HỌ.

Trong cuộc sống này, vốn dĩ chẳng ai có nghĩa vụ phải làm gì cho ai cả, tất cả những việc người khác làm cho mình, đều được xem là một cái ƠN. Đừng nghĩ ơn là cái gì đó to tát kiểu ơn huệ, ơn nghĩa. Ơn đơn giản chỉ là một sự cho đi mà thôi. Ơn có thể chỉ là có người giữ nút thang máy cho bạn kịp vào, ơn có thể chỉ là một người phục vụ món ăn bạn vừa gọi, ơn có thể chỉ là việc một nhân viên bảo vệ dắt xe cho bạn, ơn cũng có thể chỉ là một người nhắc bạn gạt chân trống. Có thể bạn sẽ bảo rằng: họ làm như vậy cũng là vì họ mà, như nhân viên phục vụ bàn hay bảo vệ, họ làm vì tiền lương đấy chứ? Ngay cả như thế, với cá nhân mình, mình vẫn nói cảm ơn, bởi vì dù người ta làm vì động cơ gì đi chăng nữa thì rõ ràng, mình vẫn được thụ hưởng sự cho đi ấy. Và mình là một người nói lời cảm ơn “dễ dãi” như thế đấy!

Mình nghĩ rằng mình là một người khá tích cực chính là nhờ thói quen “cảm ơn” về mọi thứ mà bất cứ ai làm cho mình. Vì khi bạn cảm ơn nhiều, bạn sẽ cảm thấy bạn đang được nhận rất nhiều. Có rất rất nhiều người xung quanh đang làm những điều khác nhau cho bạn, dù rằng vô cùng bé nhỏ. Không phải tự nhiên mà nhiều tôn giáo khuyên răn rằng: hạnh phúc đích thực chính là sự biết ơn.

Nó chỉ đơn giản là thế thôi, khi bạn biết ơn, bạn sẽ cảm thấy mình quan trọng, mình được quan tâm, mình đang tồn tại, đang hiện diện, và mình không hề cô đơn hay bị ghét bỏ.

Từ ngày quen chồng mình cho đến khi về một nhà với nhau, mình cũng luôn giữ thói quen đó. Nói đúng hơn là do mình quen nói cảm ơn với tất cả mọi người nên nói với chồng cũng là một phản xạ thôi. Hồi còn yêu nhau, mỗi lần anh đến đón hay đưa mình về, mình đều cảm ơn; mỗi lần anh mời mình đi ăn, đi chơi mình đều cảm ơn (kèm bày tỏ sự hài lòng về bữa ăn hay những trải nghiệm anh vừa mang lại); mỗi lần anh mua đồ mang đến cho mình; mỗi lần anh giữ cửa cho mình, mỗi lần anh tiện tay đưa cho mình cái gì đó, mình đều cảm ơn cả.

Đến bây giờ cũng thế, anh đi vứt rác mình cũng cảm ơn, anh là quần áo cho mình đi làm, mình cũng cảm ơn; anh nấu cho mình bữa cơm mình cũng cảm ơn. Có thể sẽ nhiều bạn bảo, sao phải cảm ơn khi rác là rác của chung, quần áo là quần áo của chúng, cơm là hai đứa đều ăn, anh cũng thụ hưởng được trong những việc a làm cơ mà, đầu phải chỉ cho mình mình. Ừ đúng, nhưng rõ ràng ngay cả khi anh làm việc đó cho cả anh thì vẫn có phần của mình trong đó mà. Anh hoàn toàn có thể vứt mình rác của anh, là mình quần áo của mình, nấu mỗi suất cơm của anh. Vậy thì khi a nhđã bao gồm mình trong những việc đó, đó vẫn là một sự cho đi.

Mình thấy bây giờ có nhiều bạn hay dùng từ ĐẦU TƯ để nói về mức độ cố gắng của một người trong việc chiếm tình cảm của một người. Mình thực sự không muốn dùng từ này tí nào. Mình biết rằng các bạn dùng từ này vì các bạn dịch suông từ INVEST trong tiếng Anh ra, mà từ invest lại được khá nhiều sách báo, video, tips tình yêu đề cập đến.

 

Tuy nhiên, nếu bạn nào thường xuyên sử dụng tiếng Anh học thuật (academic English), chắc các bạn sẽ hiểu từ INVEST  còn có nghĩa ẩn dụ là DÀNH TÂM HUYẾT. Ví dụ, khi mình nói rằng “I invest my time in you” thì có nghĩa là “tôi dành thời gian cho bạn”, mà từ “dành” ở đây nó nằm trong từ “dành cho”, “dành tặng”, “để dành” ấy. Nói một cách dễ hiểu, nó có nghĩa là “tôi cố gắng dành ra một phần trong quỹ thời gian cho bạn, đó là tâm huyết của tôi”.

Còn từ invest – đầu tư, nó sẽ ở trong ngữ cảnh như “i invest money in stocks” (tôi đầu tư tiền vào chứng khoán). Lúc này, đầu tư nó có nghĩa là chi ra một khoản với mong muốn nhận được lợi nhuận từ khoản đầu tư đó. Bản chất nghĩa đen của từ invest chính là một hình thức trao đổi rủi ro lấy lợi nhuận. Ví dụ, bạn đầu tư vào vàng, tức là bạn đánh đổi cái rủi ro là giá vàng có thể xuống thấp hơn giá bạn mua để nhận lại cái lợi nhuận có thể xảy ra đó là giá vàng tăng cao hơn giá bạn mua. Bởi vậy, nếu bạn định nghĩa invest trong tình yêu nghĩa là đầu tư thì nó sẽ kéo theo một chuỗi tư duy có phần lệch lạc sau đó.

Lệch lạc là lệch lạc như thế nào? Là dù không rõ ràng, nhưng theo một cách nào đó, bạn dễ xem mình là một món lợi nhuận mà người kia phải đầu tư và chấp nhận rủi ro để có được (rủi ro ở đây là thời gian săn đón bạn, là tiền bạc bỏ ra để mời bạn đi chơi, là sự kiên nhẫn dỗ dành bạn).

Bạn tự đặt mình ở vị trí “chiếu trên” khi bắt đầu mối quan hệ và ít có sự trân trọng một cách chân thành những gì họ làm cho bạn. Không sao, lúc ấy vẫn ổn. Nhưng nó sẽ bớt ổn dần một khi giao dịch kết thúc.

Nghe khó hiểu nhỉ, lại giải thích tiếp nhé. Ví dụ, mình đang đầu tư vào chứng khoán. Mình mua cổ phiếu của công ty XYZ gì đó, lúc mua mình trả 5 đồng. Sau một năm, cổ phiếu của công ty lên giá và mình bán với giá 8 đồng, mình lãi 3 đồng. Tại thời điểm này, cổ phiếu công ty XYZ chẳng còn có ý nghĩa gì trong cuộc sống của mình nữa, bởi vì mình kiếm lời xong rồi, mình không cần phải hàng ngày săn đón, canh me nó lên xuống ra sao, không còn buồn khi nó xuống và vui mừng khi nó lên nữa.

Tương tự, nếu như bạn xem một ai đó cưa bạn là đầu tư vào bạn. Thì đồng nghĩa với việc bạn chấp nhận một khi anh ấy có được bạn rồi, bạn cũng có thể không còn giữ nguyên vị thế trong lòng anh ấy nữa. Đấy là chưa kể, cái tâm lí anh ta phải đầu tư vào mình khiến bạn dễ có những cư xử quá quắt, thậm chí là thiếu tôn trọng. Cách cư xử này trong thời gian ngắn thì có thể không sao, nhưng nếu để lâu dài hơn một chút, nó có thể làm mòn, thậm chí là gãy đổ cái nền móng của mối quan hệ.

Vậy nếu như bạn hiểu invest nghĩa là “dành tâm huyết” thì nó sẽ có gì khác. Lại ví dụ tiếp. Mình muốn mở một cái công ty, và mình “invest my time in this start-up”. Nghĩa là mình dành tâm huyết cho dự án của mình, cho công ty của mình. Thế thì một khi mình đã lập được xong công ty rồi, mình có chán không? Không thể, mà mình sẽ chỉ muốn phát triển nó hơn, hơn nữa mà thôi. Bởi vì tâm huyết là một thứ tinh thần có tính bền vững hơn là lợi nhuận.

Tương tự, nếu bạn xem ai đó đang dành tâm huyết cho bạn, cảm giác mang lại cho bạn sẽ không phải là tự cao, tự đại, không phải kiểu bề trên, khinh khỉnh, mà là một cảm giác TRÂN TRỌNG. Chính cái sự trân trọng này khiến cho người kia không chỉ muốn có được bạn mà còn muốn giữ được bạn. Bởi vì bạn nhìn ra, công nhận và cảm kích những gì họ làm cho bạn. Bạn hiểu rằng không phải vì anh ấy thích mình nên PHẢI bỏ tiền mua quà cho mình, dẫn mình đi ăn; hay PHẢI bỏ thời gian ra chăm sóc mình.

Đó không phải là một loại nghĩa vụ kiểu như “muốn cưa được chuỵ thì phải làm này làm kia”. Thay vào đó, bạn hiểu một cách công bằng và nhân văn hơn rằng: anh ấy dành tiền, dành thời gian làm bạn vui là vì anh ấy thích bạn, đó không phải là nghĩa vụ của a ấy mà là một sự cố gắng, anh ấy tự nguyện làm chính là vì anh ấy xem bạn là đặc biệt.

 

2. XIN LỖI

Nếu như cảm ơn là chìa khoá tạo động lực yêu thương và khích lệ sự cố gắng của người kia thì xin lỗi lại là chìa khoá hàn gắn những vết thương mà chúng ta gây ra cho nhau.

Thực tế mà nói, làm gì có mối tình nào phẳng lặng đến mức không một lần sóng gió, và ít có cặp đôi nào chưa từng một  lần làm nhau tổn thương. Mình cũng vậy thôi, nhiều khi nóng lên nói chuyện cũng “lồi lõm” lắm cơ.

Các bạn tưởng tượng tình yêu nó cứ như cái tài khoản ngân hàng ý. Ví dụ bạn nhét vào đấy 10 đồng, cứ mỗi lần cãi nhau nó lại hao đi 1 đồng, vậy thì cãi nhau 10 lần là hết tiền rồi. Mà nếu cãi nhau 15 lần thì âm luôn. Tại sao mỗi lần cãi nhau lại hao đi 1 đồng? Là bởi vì khi cãi vã, chúng ta truyền đến nhau toàn là năng lượng tiêu cực, đôi khi là cả những lời nói tàn nhẫn, gây tổn thương. Lần đầu cãi nhau, mọi thứ có thể trở về lại được bình thường vì còn tận 9 đồng tình yêu. Nhưng cứ thế, cứ thế, tổn thương càng tăng cao thì tình yêu càng giảm bớt.

Vậy thì đâu là giải pháp? Đấy là mỗi lần tiêu 1 đồng thì sau đó phải tìm cách nạp lại vào 1 đồng. Và cách nạp dễ nhất, đơn giản nhất là xin lỗi về những gì đã xảy ra.

Các bạn tưởng tượng mà xem, tổn thương tinh thần cũng như tổn thương thể chất thôi. Bạn ngã, chân bạn trầy, bạn xức thuốc luôn thì có khi một tuần là nó lành hẳn rồi. Lúc đấy bạn có ngã thêm lần nữa vào đúng vết đấy, nó cũng không quá tệ nữa. Nhưng nếu bạn cứ để mặc kệ vết thương dính cả đất cát, nó nhiễm trùng, sưng tấy lên rồi. Xong một tuần sau, bạn lại ngã đúng vào cái vết đấy, thế thì nó chẳng toác toàng toang ra luôn.

Tổn thương tinh thần cũng thế thôi. Hôm nay nói quá lời, ngày mai mặc dù cả hai đứa đã bình thường trở lại rồi, nhưng vẫn nên mở lời “chốt” lại câu chuyện cũ (giống kiểu băng bó vết thương ý): “anh ơi, hôm qua em mất bình tĩnh, em đã nói những lời chắc khiến a buồn lắm. E thật sự không có ý thế đâu,  em xin lỗi anh nhé”. Mình bảo đảm bạn nói thế xong, ông kia cũng rối rít xin lỗi rồi hai người lại tranh nhau lỗi cho mà xem ^^.

Tất nhiên, mình đưa ra giải pháp này không nhằm mục đích bảo các bạn cứ quá đáng cỡ nào cũng được, xong rồi xin lỗi là xong. Lưu ý giúp mình: xin lỗi không phải là giải pháp cho mọi sai lầm. Bạn tiêu 1 đồng thì bù 1 đồng còn được, chứ bạn tiêu 1 phát 5 đồng thì có bù 1 đồng vào cũng chỉ như muối bỏ bể thôi. Thế nên, mấu chốt vẫn cứ là phải “có chừng mực” ^^. Lâu lâu cho phép bản thân đành hanh một tí thì được, nhưng ngày nào cũng thế, mà không dừng ở mức đành hanh mà lại là quá đáng, xúc phạm thì là tạch hẳn nhá mấy chị em. Vui thôi, đừng vui quá.?

Ngoài ra, xin lỗi không chỉ áp dụng trong trường hợp giải quyết cãi vã. Mà hãy xem xin lỗi cũng như một phép lịch sự và thể hiện sự tôn trọng của mình với người kia. Ví dụ, bạn tới trễ hẹn, vui lòng nói một câu “xin lỗi em tới trễ, anh chờ em lâu không?”.

Giống hệt như luận điểm ở mục cảm ơn: không ai có nghĩa vụ phải chờ đợi bạn cả, không phải vì anh ấy thích bạn nên PHẢI chịu đựng bạn; mà anh ấy làm thế vì anh ấy thích bạn.

Việc cư xử đúng mực và lịch thiệp cũng thể hiện nguyên tắc sống và tiêu chuẩn của bạn. Một người sẵn sàng xin lỗi vì những điều nhỏ bé gây bất tiện cho người khác thì chắc chắn cũng không dễ gì chấp nhận những sự cư xử thiếu tôn trọng từ người khác. Tôn trọng người khác cũng chính là tôn trọng bản thân mình các bạn nhỉ?

3. EM YÊU ANH

Tuy mình là một người sống ở Châu Âu đã chục năm, nhưng mình thề là mình chưa bao giờ là một người sính ngoại. Tuy nhiên, có một điều, mình nhận thấy chúng ta có thể “học tập” văn hoá của một số nước phương tây, đó là thói quen bày tỏ tình cảm.

Nhà mình đối diện một cái trường tiểu học, sáng nào ngủ dậy đi mua bánh mì cũng phải đi qua cái trường đấy, và mình thấy cổng trường là nơi bố mẹ chia tay con đi học và vợ chia tay chồng đi làm. Có lẽ phải đến 6/10 gia đình đều tạm biệt nhau bằng câu “I love you”.

Yêu thương là thứ phải nhắc đi nhắc lại hàng ngày, càng nhiều càng tốt.

Mà cái này nó có cơ sở khoa học thật đấy các bạn ạ. Các bạn biết câu “khi một lời nói dối được nhắc đi nhắc lại nhiều lần, nó sẽ trở thành lời nói thật” không? Bản chất của việc tạo dựng niềm tin chính là sự lặp đi lặp lại của một vấn đề. Đến lời nói dối còn thành niềm tin đc, huống chi là một lời nói chân thành.

Khi bạn nghe một điều gì đó nhiều, một cách vô thức, nó sẽ len lỏi vào đầu bạn khiến bạn tin vào điều đó. 

 Theo nghiên cứu khoa học, những cặp đôi thường xuyên nói em yêu anh và anh yêu em thường có mức độ hài lòng trong mqh cao hơn những đôi ít nói hoặc không bao giờ nói.

Mình biết văn hoá Á Đông của chúng ta khá kín đáo, nói những lời sến súa như thế không phải là thói quen trong giao tiếp. Nhưng mình dám bảo đảm rằng, chỉ cần các bạn vượt qua được sự ngại ngùng đó và dám thổ lộ tình cảm thường xuyên hơn, mối quan hệ sẽ được cải thiện hơn rất nhiều.

Con người nói chung đều bị thúc đẩy bởi việc cảm thấy mình được yêu và được cần đến. Ngay cả trong chuyện ngoại tình, nhiều lí luận cũng chỉ ra rằng, rất nhiều người ngoại tình (cả nam lẫn nữ) là để cảm thấy mình có giá trị hơn, mình được cần đến và mình quan trọng. Vậy thì một trong những cách để giảm thiểu nguy cơ ngoại tình xảy ra , chính là không bao giờ để cho đối phương quên mất rằng chúng ta đang có một tình yêu đẹp và chúng ta đang được yêu trong chính tình yêu này.

Hơn nữa, những đứa trẻ lớn lên trong một gia đình nơi mà chúng thấy cha mẹ thường xuyên biểu lộ tình cảm với nhau, nói những lời yêu thương nhau cũng khiến chúng cảm thấy an toàn và chắc chắn hơn. Nhờ vậy, bé sẽ phát triển lành mạnh và vững vàng hơn (các bạn có bố mẹ hay nói xấu nhau hoặc không bao giờ thể hiện tình cảm với nhau có thể thấy là cách bố mẹ cư xử với nhau ảnh hưởng rất nhiều đến cách bạn tư duy trong tình yêu sau này).

Tình yêu nam nữ đầu tiên mà một đứa trẻ nhìn thấy trong cuộc đời chính là tình yêu của bố mẹ bé. Mối quan hệ đó sẽ định hình rất nhiều cho giới hạn và quan niệm về tình yêu của trẻ khi trưởng thành. Thế nên mình mới luôn khuyến khích các bạn dù có đổ vỡ trong hôn nhân thì cũng hãy cư xử văn minh trước mặt con trẻ, bởi đó là một trong những điều tốt đẹp nhất bạn có thể làm cho tương lai của trẻ.

Có thể sẽ có bạn bảo rằng các bạn cũng muốn nói 3 câu thần chú trên nhưng nếu người kia không chịu nói thì sao?

Thì bạn cứ nói trước đi! Muốn người khác thay đổi, chúng ta phải thay đổi trước đã. Nói giống các mẹ là phải “làm gương” cho người ta học theo. Khi một người cảm thấy được trân trọng, dần dần họ sẽ học cách trân trọng lại; khi một người cảm thấy mình được yêu thì dần dần họ sẽ cố gắng để bày tỏ lại tình yêu…

Hãy kiên nhẫn cho đi và đừng kì vọng nhận lại ngay lập tức. Bản thân việc bạn cho đi đã là một sự nhận lại rồi. Bạn có thể bộc lộ cảm xúc của bản thân, có thể sống thành thật với chính mình chẳng phải đã là một cái lợi “to đùng” rồi sao? Khi một người cảm thấy họ được yêu thương, được chấp nhận vô điều kiện, không đòi hỏi phải trả lại, đáp lại, họ sẽ thấy bản thân có giá trị hơn và có động lực để tạo ra những giá trị khác cho những ng xung quanh.

Khi bạn tin vào những điều tốt đẹp, những điều tốt đẹp chắc chắn sẽ xảy ra.?????

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *